VNTB- CSVN lại ‘cải thiện nhân quyền?’

Phạm Chí Dũng

Người Việt 20/5/2018

Tòa án Đức xử vụ Nguyễn Hải Long (bìa trái) nghi can tham gia đường dây bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin, đang dấy lên nghi ngờ về việc ông Tô Lâm, Bộ trưởng Công an CSVN, đã sử dụng chuyến thăm Slovakia hồi tháng Bảy năm 2017 để làm bình phong bắt giữ Trịnh Xuân Thanh. (Hình: Getty Images)

30 Tháng Tư đầu tiên được ‘tự do

Ngôi nhà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm ở quận 5, Sài Gòn của Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế chợt như rộng mở hơn vào ngày 30 Tháng Tư, 2018: Đã chẳng có một bóng công an nào theo dõi hoặc ngăn chặn vị bác sĩ đáng kính này bước chân khỏi nhà.

Với người chủ xướng thành lập Cao Trào Nhân Bản, một tiếng nói đối lập với chính quyền cộng sản và đã phải chịu hai chục năm tù ngục của chế độ này, đó là một ngạc nhiên.

Sau ngày 30 Tháng Tư, 1975 mà đã quyết định ở lại Việt Nam chứ không đi di tản, Bác Sĩ Quế luôn bị công an giám sát chặt chẽ vào nhiều khoảng thời gian, đặc biệt vào những thời điểm có sự kiện như 30 Tháng Tư. Có lần, thậm chí một nữ phóng viên nước ngoài tìm đến nhà ông, chỉ còn cách ông có nửa thước nhưng đã không thể bước chân qua cánh cửa nhỏ vì bị hai nhân viên công an xô ngược trở ra.

Nhưng vào ngày 30 Tháng Tư năm nay, hình ảnh đàn đàn những kẻ mặc thường phục vây hãm nhà giới hoạt động nhân quyền ở Sài Gòn và Hà Nội đã biến đâu mất, dù chỉ mới vào đầu năm nay giới công an trị còn hung hãn đẩy đuổi, hành hung và bắt bớ những công dân tổ chức kỷ niệm ngày chiến tranh biên giới Việt-Trung và tưởng niệm các liệt sĩ của quân đội Cộng Sản lẫn Việt Nam Cộng Hòa hy sinh khi bảo vệ đảo Gạc Ma và Hoàng Sa.

Giải thích cho hiện tượng biến mất lạ lùng trên là một bản đồng ca đang len lén bốc lên từ dàn hợp xướng báo đảng: một lần nữa trong nhiều năm và đặc biệt kể từ năm 2017, luận thuyết “hòa hợp hòa giải” lại được giới tuyên giáo hô hào và bắn ý về phía “khúc ruột ngàn dặm” – hơn 4 triệu người Việt đang sinh sống ở Mỹ và các nước trên thế giới mà hàng năm đã góp phần cống hiến bằng số kiều hối gần một chục tỷ đô la gửi về cho thân nhân và để đầu tư, mà vô hình trung đã kéo dài hơi thở của chế độ trong nước.

Vào năm ngoái, với một cử chỉ chưa từng có khi cho Hội Nhà Văn Việt Nam tổ chức một hội nghị về “hòa hợp dân tộc về văn học” với cả hai lần đều thất bại bởi chẳng một nhà văn hải ngoại nào hồi đáp lời mời hội thảo này, đảng Cộng Sản đã gián tiếp thừa nhận một thực tế là giá trị kiều hối mà “khúc ruột ngàn dặm” gửi về đã bị giảm sút chóng mặt từ năm 2016 – từ $13.5 tỷ xuống còn $9 tỷ, thậm chí Tổng Cục Thống Kê Việt Nam còn không dám công bố số liệu kiều hối của năm 2017.

Còn vào mùa hè năm nay, tình hình kinh tế, ngân sách và vay mượn quốc tế còn khốn khó hơn năm ngoái và khốn quẫn hơn nhiều năm trước đã khiến đảng đang một lần nữa phải nhìn chằm chặp vào túi tiền của “kiều bào ta.”

Nhưng câu chuyện về những mầm mống tràn đầy làm nhú lên cơn khủng hoảng kinh tế thật ra chỉ là một phần trong thiên truyện nhiều tập về buổi hoàng hôn chợ chiều chính thể.

Tương lai… Bắc Triều Tiên

Một sắc thái hoàng hôn khác, không kém sẫm màu, là cơn khủng hoảng ngoại giao Đức-Việt mà bất thần nổ tung vào giữa năm 2017, đang phủ bóng đe dọa sẽ lan tỏa khắp các nước Tây Âu, Bắc Âu và một phần khu vực Đông Âu trong thái độ cực kỳ cảnh giác với hoạt động của mật vụ Việt Nam tại Lục Địa Già.

Mùa Hè này, trong lúc toàn bộ giới quan chức Việt đang lên cơn sốt bởi sức nóng như thiêu đốt từ cái “lò” nung quan tham của Nguyễn Phú Trọng, một cái lò khác cũng đang hừng hực ở Berlin mà đã thu hút mối quan tâm của báo chí và dư luận ở Châu Âu: Tòa án Đức xử Nguyễn Hải Long – nghi can tham gia đường dây bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin. Một thông tin bùng phát liên đới một cấp cao hơn rất nhiều: Slovakia đang hợp tác với Đức để xác minh khả năng ông Tô Lâm, bộ trưởng Công An Việt Nam, đã sử dụng chuyến thăm của mình đến nước này hồi Tháng Bảy, 2017 để làm bình phong bắt giữ Trịnh Xuân Thanh.

Trong lúc khủng hoảng Đức-Việt chưa kết thúc và có thể còn lâu nữa mới chấm dứt, hơi thở nóng rẫy của cơn khủng hoảng mới mang tên Slovakia – Việt Nam đang phả vào gáy chính thể và giới mật vụ Hà Nội.

Cuộc khủng hoảng Slovakia – Việt Nam nếu xảy ra sẽ chắc chắn làm ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa người đồng hương của Slovakia là Cộng Hòa Séc với Việt Nam.

Tức trên con đường chông gai dẫn đến EVFTA (Hiệp Định Thương Mại Tự Do Châu Âu-Việt Nam) chưa biết chừng nào mới kết thúc, ngay trước mắt Việt Nam rất có thể đã mất đến 3 phiếu từ Đức, Slovakia và Séc.

Nhưng không chỉ có thế, và EVFTA cũng chưa phải là hậu quả lớn cuối cùng. Nếu phần lớn Châu Âu quay lưng với Việt Nam bởi vụ “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh” và thái độ chây ì không chịu xin lỗi của Hà Nội, các doanh nghiệp Việt Nam sẽ mất mát một phần lớn thị trường mà đã giúp cho Việt Nam xuất siêu đến $25 tỷ mỗi năm và mang lại một số lợi nhuận đáng kể để đút vào miệng ngân sách nhằm nuôi bộ máy đảng.

Và cuối cùng, tương lai của chính thể độc đảng và độc trị ở Việt Nam rất có thể sẽ là… Bắc Triều Tiên.

Lẽ nào Việt Nam lại muốn trở thành quốc gia toàn trị bị cô lập trên toàn thế giới?

Lại ‘nhân quyền đổi thương mại’

Sau hai Tháng Ba và Tư của nửa đầu năm 2018 le lói một chút tin tức về “Bộ Công An trả lại hộ chiếu và quyền xuất cảnh cho người hoạt động nhân quyền,” mới đây đã có những xác nhận trong giới đấu tranh nhân quyền về vấn đề nhạy cảm này.

Đã từ nhiều năm qua, cấm xuất cảnh hoặc tịch thu hộ chiếu, hoặc cả hai động tác này, là một biện pháp rất được Bộ Công An và công an các tỉnh thành dùng để đối phó với tiếng nói bất đồng của nhiều người hoạt động dân chủ và nhân quyền. Rất nhiều người hoạt động này đã bị cấm xuất cảnh, theo một danh sách được cho là có đến hàng vài ngàn người bị cấm xuất cảnh, trong đó có giới đấu tranh dân chủ nhân quyền.

Từ đầu năm 2014, ở Việt Nam đã ra đời “Hội những người bị cấm xuất cảnh,” bao gồm hàng trăm cái tên của những người hoạt động nhân quyền. Nhiều người đã làm đơn khiếu nại đòi công an phải trả lại hộ chiếu và quyền xuất cảnh, nhưng Bộ Công An và công an các tỉnh thành chỉ viện dẫn lý do “xâm phạm an ninh quốc gia” hết sức mơ hồ mà không trưng dẫn ra được bất kỳ bằng chứng nào về sự xâm phạm ấy, để không trả lời các đơn thư khiếu nại.

Cho tới gần cuối năm 2017, là năm mà chiến dịch bắt bớ nhân quyền đã lên đến cao điểm với gần ba chục người bị tống giam, vẫn không có bất kỳ một dấu hiệu nào cho thấy chính quyền và công an nhượng bộ những yêu sách về cải thiện nhân quyền của cộng đồng quốc tế, trong đó có đòi hỏi về trả hộ chiếu và quyền xuất cảnh.

Vào tháng cuối năm 2017 và những tháng đầu năm 2018, nhà cầm quyền Việt Nam đã lặng lẽ trả hộ chiếu và cho xuất cảnh một ít trường hợp là cựu tù nhân lương tâm – những nhà hoạt động là Nguyễn Phương Uyên, Trương Minh Tam, Việt Khang, Mục Sư Nguyễn Công Chính.

Bầu không khí “cải thiện nhân quyền” đang có nét trở về 5 năm trước.

Vào Tháng Tư, 2013 và ngay trước cuộc Đối Thoại Nhân Quyền Việt-Mỹ sau một thời gian bị ngưng trệ, công an Việt Nam đã trả lại hộ chiếu cho blogger Người Buôn Gió để người này được xuất cảnh sang Đức.

Vào đầu tháng Năm năm nay, cũng có một cựu tù nhân lương tâm được trả lại hộ chiếu và đi Đức, theo yêu cầu của Đại sứ quan Đức tại Việt Nam.

Nhưng trong các nhà tù của đảng vẫn còn đang giam giữ hàng trăm tù nhân lương tâm – những người đã dám đứng lên phản bác lại vô số bất công của chế độ.

Còn lịch sử của những cuộc mặc cả “nhân quyền đổi thương mại” của chính thể Việt Nam thì lại chẳng mang lại một kết quả sáng sủa nào. Tất cả những gì được xem là “Việt Nam luôn quan tâm và bảo vệ quyền con người,” thả một ít tù nhân lương tâm trong khi bắt nhiều hơn hẳn người bất đồng để trám vào chỗ trống đã thả, đã chỉ khiến cộng đồng quốc tế và các đối tác thương mại của Việt Nam nhìn thấy rõ hơn hẳn về “bản chất Cộng Sản. “

Để từ đó họ dịch chuyển quan điểm từ “ưu tiên thương mại” với Việt Nam sang “nhân quyền hàng đầu,” và “nếu Việt Nam không chịu cải thiện nhân quyền một cách mạnh mẽ và có thể chứng minh được, sẽ không có thương mại và viện trợ không hoàn lại.” (Phạm Chí Dũng)

———————————–

VNTB- Vụ AVG lại chìm xuồng?

Thiền Lâm

Cali Today 

Việt Nam – Cali Today News – Một lần nữa kể từ thời Phó tổng thanh tra chính phủ Ngô Văn Khánh cố tình ‘ngâm tôm’ kết luận thanh tra vụ ‘Mobifone mua AVG’ hơn một năm, vụ việc đầy hứa hẹn trở thành đại án này lại có nguy cơ chìm xuồng.

Ngay sau Hội nghị trung ương 7 vào đầu tháng Năm năm 2018 mà chẳng xử được quan chức tham nhũng nào, trên mạng xã hội lại xuất hiện bút danh Nguyễn Văn Tung với bài ‘Đại án tham nhũng Mobifone mua AVG: phải xử lý nghiêm các cá nhân sai phạm (kỳ 28)’.

Bài viết trên cho rằng đã có tang chứng về việc giao nhận tiền tham nhũng khi nhiều cán bộ liên quan của Bộ Thông tin Truyền thông (tổ thẩm định) và Mobifone (HĐTV, Ban TGĐ, các nhóm đàm phán) đã nhận tiền của Phạm Nhật Vũ do Phạm Đình Trọng và Lê Nam Trà là đầu mối phân phối nhưng họ đã phải nộp lại cho Phạm Nhật Vũ để Phạm Nhật Vũ tập hợp chuyển trả lại cho Mobifone trong tháng 4/2018.

“Hiện nay, bằng biện pháp nghiệp vụ, cơ quan điều tra đã có bằng chứng về việc một số quan chức và cán bộ của Bộ Thông tin Truyền thông và Mobifone nhận tiền lại quả của nhóm Phạm Nhật Vũ (Phạm Nhật Vũ đã chuyển khoản cho Nguyễn Bắc Son số tiền 200 tỷ đồng vào tài khoản của con rể tên là Hưng, Trương Minh Tuấn nhận 1 căn biệt thự Vinhomes từ VinGroup, Phạm Đình Trọng được Phạm Nhật Vũ chuyển khoản số tiền 600 tỷ đồng, Lê Nam Trà nhận 200 tỷ đồng tiền mặt của Phạm Nhật Vũ thông qua một đệ tử thân tín tại Mobifone…). Với những bằng chứng như vậy, Phạm Nhật Vũ và một số quan chức của Bộ TTTT và Mobifone chắc chắn sẽ bị khởi tố theo điều 354 và điều 364 tại Bộ luật Hình sự về tội đưa hối lộ và tội nhận hối lộ” – tác giả Nguyễn Văn Tung viết.

Nhưng tác giả này cũng lo ngại ‘Vụ đại án tham nhũng Mobifone mua AVG đang được dư luận hết sức quan tâm, mặc dù Nhà nước đã thu được số tiền 8.500 tỷ từ Phạm Nhật Vũ nhưng vụ việc đang có dấu hiệu chìm xuồng trong việc xử lý các cá nhân sai phạm’.

Nguyễn Văn Tung cũng là tác giả của loạt bài điều tra vụ “Mobifone mua AVG”, được tung lên mạng xã hội từ năm 2015 và cho tới nay đã có đến khoảng gần 30 bài.

Cho tới nay, dư luận vẫn không biết Nguyễn Văn Tung là ai và tính xác cứ ra sao đối với rất nhiều cáo buộc mà tác giả này đã nhắm vào các quan chức tham nhũng. Nhưng bằng vào sự trùng khớp giữa nhiều chi tiết, tình tiết mà tác giả này cung cấp trong các bài viết từ năm 2015 với kết luận thanh tra vụ “Mobifone mua AVG” được Thanh tra chính phủ công bố vào đầu tháng Ba năm 2018, cho thấy Nguyễn Văn Tung rất có thể là bút danh của một nhóm quan chức trong nội bộ đảng CSVN và nắm được nhiều tài liệu thực tế.

Sự lo lắng của tác giả Nguyễn Văn Tung về khả năng vụ “Mobifone mua AVG” chìm xuồng là có cơ sở.

Trước Hội nghị trung ương 7, Trương Minh Tuấn có vẻ đã ‘được cho’ xuất hiện trở lại trên cương vị Bộ trưởng Thông tin-Truyền thông khi ông ta được chủ trì cuộc họp quản lý báo chí của bộ này cùng vài cuộc họp không quan trọng khác.

Sau Hội nghị trung ương 7, Trương Minh Tuấn lại xuất hiện với vai trò chủ trì một cuộc tọa đàm có tên Tọa đàm xây dựng Bộ quy tắc ứng xử trên mạng xã hội vì một môi trường mạng lành mạnh tại Việt Nam, trong đó ông Tuấn đánh giá ‘Nhiều bí mật Nhà nước bị lộ trên mạng xã hội’ (có thể bao gồm cả những bí mật có liên quan đến Trương Minh Tuấn chăng?).

Trước và sau Hội nghị trung ương 7, Trương Minh Tuấn có vẻ đã ‘được cho’ xuất hiện trở lại trên cương vị Bộ trưởng Thông tin-Truyền thông. Ảnh: Soha

Mặc dù sau khi công bố kết luận thanh tra vụ ‘Mobifone mua AVG’, Bộ trưởng Thông tin-Truyền thông Trương Minh Tuấn đã ‘đạo diễn’ để AVG trả lại tiền cho Mobifone như một cách ‘khắc phục hậu quả’ với đợt hoàn tiền đầu tiên là 2500 tỷ đồng, nhưng động tác này đã bị nhiều ý kiến cho là ‘chạy tội’.

Vào ngày 23/4/2018, sau một thời gian dường như bị kéo dài bởi những tranh cãi mang quan điểm khác xa nhau trong nội bộ đảng và nội bộ các cơ quan chấp pháp, đã diễn ra cuộc bàn giao chính thức hồ sơ vụ ‘Mobifone mua AVG’ giữa Thanh tra Chính phủ và C46 (Cục Cảnh sát điều tra tội phạm của Bộ Công an).

Bất chấp chiến dịch tấn công “phe củi” thậm chí đã được cả quốc tế biết đến, người ta vẫn tự hỏi liệu Nguyễn Phú Trọng có “chống tham nhũng công bằng,” hoặc phải “chống tham nhũng cả phe ta” như người dân mong mỏi và đòi hỏi? Hay ông Trọng chỉ “chống tham nhũng một bên” nhằm thanh trừng nhân sự và thu hồi một phần tài sản tham nhũng nhằm kéo được ngày nào hay ngày nấy chế độ độc đảng của ông ta?

Trường hợp Bộ Trưởng Thông Tin và Truyền Thông Trương Minh Tuấn – nhân vật từng được ông Trọng sủng ái và chỉ định kiêm phó trưởng ban tuyên giáo trung ương vào năm 2016 – là bằng chứng hiển lộ nhất để cho thấy ông Trọng có chống tham nhũng cả “phe ta” hay không. Nếu Trương Minh Tuấn được cho “hạ cánh an toàn” trong vụ này, ông Trọng sẽ đương nhiên bị dư luận đánh giá rất thiếu công tâm khi bao che cho “phe ta.”, và chiến dịch ‘đốt lò’ của ông Trọng sẽ chẳng còn có ý nghĩa gì nữa.

——————————

VNTB – Quốc hội vi Hiến?

Trúc Giang (VNTB) “Ông Đinh Thế Huynh là cán bộ thuộc Bộ Chính trị quản lý, khi nào cơ quan có thẩm quyền quản lý cán bộ có ý kiến thì Ủy ban Thường vụ Quốc hội sẽ tiến hành xem xét”. Tổng thư ký Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc trả lời báo chí như vậy.

Sáng 19-5, Tổng thư ký Quốc hội đã chủ trì họp báo về dự kiến chương trình kỳ họp thứ 5 của Quốc hội, khai mạc ngày 21-5 và dự kiến có 20 ngày làm việc. Đại diện báo Tuổi Trẻ hỏi: “Về trường hợp đại biểu Đinh Thế Huynh đã 2 năm nay không tham gia các hoạt động của Quốc hội, về phía Đảng thì Bộ Chính trị đã đồng ý để ông được chữa bệnh dài ngày, bầu người khác làm Thường trực Ban Bí thư. Đề nghị tổng thư ký cho biết ông Đinh Thế Huynh còn đủ điều kiện làm đại biểu Quốc hội không?”.

Với câu trả lời: “Ông Đinh Thế Huynh là cán bộ thuộc Bộ Chính trị quản lý, khi nào cơ quan có thẩm quyền quản lý cán bộ có ý kiến thì Ủy ban Thường vụ Quốc hội sẽ tiến hành xem xét” của Tổng thư ký Nguyễn Hạnh Phúc, cho thấy Quốc hội Việt Nam đã vi Hiến, vì theo Điều 4 của Hiến pháp 2013, thì “Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”.

Ông Đinh Thế Huynh

Theo Quy định số 105-QĐ/TW do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ký ban hành thì các chức danh cán bộ do Bộ Chính trị quyết định bao gồm: Ủy viên Bộ Chính trị, Ban bí thư, Ban chấp hành Trung ương; Phó chủ tịch nước, Phó chủ tịch Quốc hội, Phó thủ tướng. Bộ Chính trị cũng quyết định: Chủ nhiệm, Phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Trưởng các ban của Trung ương Đảng; Chánh Văn phòng Trung ương Đảng, Giám đốc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh; Ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc, Chủ nhiệm các Ủy ban của Quốc hội, Tổng Thư ký Quốc hội; Chánh án Tòa án nhân dân tối cao, Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao, Tổng Kiểm toán Nhà nước, Chủ nhiệm Văn phòng Chủ tịch nước, Bộ trưởng, thủ trưởng cơ quan ngang bộ.

Như vậy, các chức danh nói trên khi cũng đồng thời là đại biểu Quốc hội, thì về nguyên tắc Hiến định, hoàn toàn độc lập giữa nhiệm vụ của một người đại diện cho tiếng nói cử tri, với một cán bộ làm nhiệm vụ chính trị của đảng Cộng sản Việt Nam.

Trong trường hợp ông Đinh Thế Huynh, ông trúng cử đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa XIV nhiệm kỳ 2016-2021 vào ngày 22 tháng 5 năm 2016 ở đơn vị bầu cử số 1, thành phố Đà Nẵng gồm có các quận: Hải Châu, Thanh Khê và Cẩm Lệ, được 292.667 phiếu, đạt tỷ lệ 85,71% số phiếu hợp lệ. Ông Huynh không giữ chức danh nào trong bộ máy nhà nước, và ông là một đại biểu Quốc hội không chuyên trách.

Suốt 2 năm qua theo ghi nhận của báo chí thì ông Đinh Thế Huynh đã không thực hiện các nghĩa vụ của một đại biểu Quốc hội được quy định tại Chương II của Luật Tổ chức Quốc hội 2014.

Nói một cách khác, ông Đinh Thế Huynh đã vi phạm vào Điều 27 “Trách nhiệm với cử tri”. Do đó lỗi lớn nhất ở đây thuộc về Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc thành phố Đà Nẵng, nơi chịu trách nhiệm đầu tiên của việc không đưa trường hợp đại biểu Quốc hội Đinh Thế Huynh ra để Quốc hội bãi nhiệm; hoặc cử tri nơi bầu ra đại biểu bãi nhiệm đại biểu Quốc hội theo đề nghị của Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc thành phố Đà Nẵng.

Trở lại với câu trả lời của Tổng thư ký Nguyễn Hạnh Phúc: “Ông Đinh Thế Huynh là cán bộ thuộc Bộ Chính trị quản lý, khi nào cơ quan có thẩm quyền quản lý cán bộ có ý kiến thì Ủy ban Thường vụ Quốc hội sẽ tiến hành xem xét”. Với câu trả lời này có thể tái khẳng định đồn đoán lâu nay của dư luận về nhiều vị đại biểu Quốc hội thực chất chỉ là những ông bà nghị gật, những bù nhìn son phấn cho chiếc áo dân chủ giả hiệu của Quốc hội Việt Nam là có thật.

Nhận xét nói trên xem ra dễ dàng bị quy chụp chiếc mũ “chống phá Đảng”. Tuy nhiên nên hiểu thế nào khi về lý thuyết thì các đại biểu được bầu chịu trách nhiệm trước cử tri bầu ra mình, và trước cử tri cả nước?. Thông qua các đại biểu và thông qua Quốc hội, nhân dân Việt Nam sử dụng quyền lực của mình để định đoạt các vấn đề của đất nước. Theo Hiến pháp và luật pháp nhà nước, các đại biểu quốc hội không có nghĩa vụ phải tuân theo các chỉ thị của đảng Cộng sản Việt Nam. Thế nhưng để miễn nhiệm đại biểu Quốc hội Đinh Thế Huynh thì đó lại là quyền của Bộ Chính trị (!?)

———————————-
VNTB – Bị bắt giam, bị đe dọa, người hoạt động nhân quyền ở Châu Á đang gặp nguy hiểm

Vũ Quốc Ngữ dịch (VNTB) Từ Philippines đến Campuchia và Myanmar, xã hội dân sự – và những người bảo vệ nó – đang bị đàn áp, theo ông Andrew Gilmour, trợ lý tổng thư ký LHQ về nhân quyền.

Vào tháng Hai, hàng trăm người Philippines tham gia vào tiến trình hòa bình, người hoạt động môi trường và người bảo vệ nhân quyền đã bị chính phủ của họ coi là “những kẻ khủng bố.” Sự an toàn của các cá nhân này đang bị đe dọa, và một số người đã phải trốn khỏi Philippines.

Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte

Chuyên gia độc lập của Liên Hợp quốc (LHQ) về quyền lợi của người dân bản địa – Victoria Tauli-Corpuz – nằm trong danh sách này. Vụ việc này tiếp theo sự kiện đáng xấu hổ mấy tháng trước đây, khi Tổng thống Philippines Rodrigo Dutertetuyên bố muốn tát bà Agnès Callamard, một chuyên gia độc lập khác của Liên Hợp quốc về các vụ hành quyết ngoài khuôn khổ pháp lý. Vị tổng thống này còn nói rằng muốn ném các quan chức nhân quyền LHQ khác cho cá sấu. Uỷ ban nhân quyền quốc gia của Philippines bị đe doạ sẽ bị cắt bỏ hết ngân sách trong khi cựu chủ tịch của cơ quan này đang bị giam cầm vì những hoạt động cổ suý nhân quyền của mình.

Ngay cả ở mức độ cực đoan, những mối đe dọa như vậy đối với hàng trăm đại diện xã hội dân sự, người bảo vệ nhân quyền, và việc các chuyên gia LHQ bịcoi là”khủng bố” ở Philippines là nhữngtriệu chứng về xu hướng đáng lo ngại trong khu vực.

Nếu các chính phủ trong khu vực có thể nhắm mục tiêu những người bảo vệ nhân quyền nổi tiếng và những người liên quan đến LHQ mà không bị trừng phạt, thông điệp nào cho những kẻ vi phạm khác ở cấp cộng đồng không có khả năng bị tố cáo? Điều này có thể làm gia tăng nỗi sợ hãi đối với những người tìm kiếm sự bảo vệ của Liên Hợp quốc và các nhà hoạt động nhân quyền.

Giới hoạt động nhân quyền trên thế giới ngày càng bị đe dọa, tấn công và bị buộc câm lặng. Thông điệp rõ ràng. Không nhà hoạt động nào được miễn trừ khỏi sự đàn áp và nhiều người hoạt động nhân quyền trên toàn khu vực sẽ không thể hoạt động một cách tự do mà không sợ bị trả thù.

Trong cuộc chạy đua trong cuộc bầu cử quốc gia năm 2018 tại Campuchia, chính phủ cầm quyền đã đàn áp đối lập, phương tiện truyền thông độc lập và xã hội dân sự. Vào tháng 2, chính phủ Campuchia công khai nhắm vào các nhà bảo vệ nhân quyền, bao gồm các cơ quan giám sát bầu cử, các nhóm đã giám sát các cuộc bầu cử cấp xã năm 2017, và các nhà hoạt động về quyền đất đai bị cáo buộc ủng hộ một “cuộc cách mạng” có sự ủng hộ của nước ngoài nhằm lật đổ chính phủ.

Khi người hoạt động nhân quyền bị đàn áp ở nhiều góc độ khác nhau, đã có một số cá nhân gặp khó khăn – phải đối mặt với sự đe dọa hoặc trả thù – sau khi chia sẻ thông tin với LHQ hoặc tham gia vào một hoạt động của LHQ.

Tại Myanmar, có những báo cáo về sự trả thù bạo lực của Tatmadaw, một lực lượng vũ trang, chống lại những dân thường đã gặp Yanghee Lee, chuyên gia độc lập của LHQ về Myanmar, sau chuyến thăm của bà tới bang Rakhine. Sự đàn áp bao gồm giết người, đánh đập và hiếp dâm. Lee nhận được thông tin đáng tin cậy rằng Tatmadaw đã tấn công một ngôi làng ở Rakhine vài ngày sau chuyến thăm của bà tại đây, như một biện pháp chống lại cộng đồng vì đã nói chuyện với bà trong chuyến thăm làng vào năm 2017. Tatmadaw đã tập hợp những người đàn ông và phụ nữ trong làng lại, ngược đãi, đánh đập và tấn công họ.

Cáo buộc thô bạo về việc khơi dậy chủ nghĩa khủng bố là một lý do phổ biến mà chúng tôi nghe từ nhiều chính phủ để bảo vệ việc đàn áp nhắm mục tiêu là các đối tác xã hội dân sự quan trọng của LHQ. Chúng tôi có báo cáo về vô số trường hợp những người hoạt động nhân quyền bị buộc tội khủng bố, hợp tác với các thực thể nước ngoài, hoặc bị cáo buộc gây tổn hại đến danh tiếng của lãnh đạo nhà nước hoặc an ninh của quốc gia.

Gần đây tôi đã gặp một nhóm nhiều người bảo vệ nhân quyền từ khắp Đông Nam và Nam Á và được nghe về trải nghiệm của họ, mà trong một số trường hợp đã trở nên tồi tệ hơn bằng cách nói ra hoặc nếu họ chia sẻ thông tin với LHQ. Những câu chuyện về sự trả thù này là phổ biến – họ đã bị buộc tội phỉ báng nhà nước và tuyên truyền thông tin sai sự thật. Họ đang ngày càng bị đe dọa và nhắm mục tiêu chỉ vì hoạt động cổ suý nhân quyền của mình, và một số nhà hoạt động còn bị vu cho là hoạt động khủng bố. Ngoài ra có người hoạt động còn bị cáo buộc nghiện ma túy hoặc tâm thần.

Một số người hoạt động vì tự do tôn giáo đã bị gọi là “chống Hồi giáo,” họ và gia đình của họ bị đe dọa hoặc quấy rối.

Một số chính phủ cảm thấy bị đe dọa bởi mọi người bất đồng chính kiến. Các chính phủ này coi mối quan tâm về nhân quyền là “can thiệp bên ngoài bất hợp pháp” về các vấn đề nội bộ của họ; hoặc như một nỗ lực để lật đổ chế độ; hoặc như một nỗ lực để áp đặt các giá trị xa lạ của “phương Tây.”

Phản đối một số dự án phát triển kinh tế và đầu tư bị coi là kích động đặc biệt. Sản xuất nông nghiệp, các ngành công nghiệp khai thác và các sáng kiến ​​năng lượng quy mô lớn, bao gồm những dự án có thu hồi đất của người dân địa phương, thường bị phản đối dữ dội.

Ông Andrew Gilmour, trợ lý tổng thư ký LHQ về nhân quyền

Các nhà hoạt động về quyền của phụ nữ và những người ủng hộ các quyền của những người đồng tính nữ, đồng tính nam, lưỡng tính, chuyển giới và liên giới dường như cũng bị nhắm mục tiêu. Nhiều người bị tẩy chay bởi cộng đồng của họ, bị ruồng bỏ hoặc bị coi là vô đạo đức. Bạo lực tình dục là một phần của xu hướng này, bao gồm cả các mối đe dọa hãm hiếp.

Người hoạt động xã hội dân sự trong khu vực phải đối mặt với các hạn chế về visa, bị tịch thu hộ chiếu, bị cấm đi lại và điều tra và giam giữ bởi cảnh sát một cách tuỳ tiện. Phong trào của các nhà hoạt động bị cản trở và tương tác của họ với những người ở nước ngoài bị hạn chế. Họ đang phải đối mặt với việc bị phạt hành chính và trừng phạt pháp lý cho hoạt động của họ theo các điều luật được cáp dụng một cách có chọn lọc, hoặc các biện pháp phá hoại tính hợp pháp của họ hoặc khả năng nhận tài trợ để tồn tại.

Trong một số trường hợp cực đoan nhất, giam giữ độc đoán, từ chối điều trị y tế, bị giết mà không được xét xử và thủ tiêu là những điều mà người hoạt động nhân quyền phải đối mặt.

Mặc dù những gì họ đang phải đối mặt, sức mạnh và khả năng phục hồi của nhiều người trong số những người bảo vệ nhân quyền mà chúng tôi được biết, rất mạnh mẽ, và chúng tôi nợ họ vì những nỗ lực hoạt động của họ. Có rất nhiều quốc gia nơi hoạt động xã hội dân sự vẫn còn sôi động, và chúng tôi đang làm việc chặt chẽ với họ.

Các chính phủ lo ngại về giới bất đồng chính kiến nên thấy việc thể hiện ý tưởng mới như một cơ hội cho đối thoại. Đồng thời, các hành vi vi phạm nhân quyền của các cá nhân, tổ chức không thuộc nhà nước phải bị coi là nghiêm trọng như vi phạm của nhân viên chính phủ. Cộng đồng quốc tế phải tiếp tục chú ý đến những xu hướng đáng lo ngại này.

Năm nay đánh dấu kỷ niệm lần thứ 70 của Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền. Điều này quan trọng đối với cộng đồng nhân quyền tập thể, và thành viên của Liên Hợp Quốc nói chung, để kêu gọi việc thực thi văn bản này một cách hiệu quả. Tuyên bố là tài liệu được dịch nhiều nhất trên thế giới, có sẵn bằng hơn 500 ngôn ngữ, và nó có giá trị ngày hôm nay như nó đã được công bố vào ngày đó.

Thực tế là ngày càng nhiều chính phủ (tất cả đều đã ký kết tuyên ngôn nhân quyền) đe doạ và trả thù nhằm vào thành viên của xã hội dân sự mà “tội” của họ là hợp tác với LHQ.

Chúng tôi đang xem xét những cáo buộc này một cách nghiêm túc và giải quyết các vụ việc trả thù thực hiện bởi chính phủ. Xã hội dân sự phải được lắng nghe – vì lợi ích của tất cả chúng ta.

Bài viết của Andrew Gilmour, trợ lý tổng thư ký LHQ về nhân quyền.

Nguồn: The Guardians

————————————
VNTB – Luật biểu tình bị treo: uy tín Chính phủ trút vào đâu?

Ánh Liên (VNTB) ‘Đến nay, Chính phủ vẫn chưa chuẩn bị xong để báo cáo Quốc hội đưa vào chương trình xây dựng luật, pháp lệnh’.

Như vậy, dự án Luật biểu tình sau rất nhiều lần được đưa ra, nay tiếp tục… đưa vào. Theo quan điểm Chính phủ là bởi, Luật này ‘có nội dung mới, phức tạp, cần tiếp tục nghiên cứu, đánh giá toàn diện.’.

Luật biểu tình tiếp tục bị treo

‘Nghiên cứu, đánh giá toàn diện’, với cụm từ ngữ này, thì giới hạn bị ‘treo’ của Luật sẽ không dừng ở mức 1-2 năm, bởi nghiên cứu hay đánh giá toàn diện ở Việt nam luôn là vấn đề mang tính lâu dài và có xu hướng…. trễ hẹn.

Năm 2014, ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 12 đã yêu cầu tập trung hoàn thiện để trình Quốc hội theo đúng chương trình; nghiên cứu kỹ và chỉ nên xin lùi thời điểm trình dự án luật.

Món nợ nhân dân, tổ quốc

Luật biểu tình là ‘món nợ’, bởi tính đến hết năm 2017 thì 72 năm không có Luật điều chỉnh quyền tự do căn bản của con người này. 

Nếu Chính phủ cho là ‘mới, phức tạp’ thì hãy giải thích một cách trọn vẹn vì sao vào tháng 09.1945, ông Hồ Chí Minh đã cho ký sắc lệnh 31 yêu cầu ‘giữa quyền biểu tình hay quyền tự do hội họp của người dân’, mặc dù chính quyền lúc đó thù trong, giặc ngoài và đại bộ phận người dân mù chữ?

Nếu Chính phủ nhận thấy quyền được biểu tình còn phức tạp và chưa nên hiện diện, thì đề nghị Nhà nước xem xét bãi bỏ, thậm chí hủy bỏ vì ‘không phù hợp với đường lối, chính sách của Đảng; nội dung văn bản không phù hợp với văn bản quy phạm pháp luật do cơ quan nhà nước cấp trên ban hành’. Còn nếu không, yêu cầu Chính phủ phải thực thi nghiêm chỉnh quyền của người dân.

Sự trễ nãi từ Chính phủ, Quốc Hội trong bối cảnh nhân dân trông chờ nó là một điều đi ngược lại quy luật phát triển của xã hội và lợi quyền tổ quốc. Bởi lợi ích của Luật biểu tình mang lại không chỉ giới hạn vài triệu người như Luật Công an nhân dân; Luật sĩ quan Quân đội nhân dân Việt nam; Luật cán bộ, công chức,… mà liên quan đến gần 100 triệu dân. Sự chậm trễ này diễn ra trong bối cảnh, nhiều sự kiện chính trị nóng cần phải thể hiện tính đoàn kết dân tộc, và một trong số đó là việc Trung Quốc đang quân sự hóa ngoài Biển Đông.

Trách nhiệm từ Đảng, Chính phủ, Quốc Hội?

Trễ nãi trong ban hành Luật biểu tình thì trách nhiệm phải đến từ sự lãnh đạo của Đảng, điều hành của Chính phủ và thực thi quyền lực tối cao của Quốc Hội. Và dù người dân không trực tiếp bầu ra ĐBQH, nhưng với hình thức dân chủ đại diện, thì người dân yêu cầu người được ủy quyền để thực thi quyền lực nhà nước hãy làm tốt quyền và nghĩa vụ của mình đối với dự luật này. 

Đối với Chính phủ ông Nguyễn Xuân Phúc, là chính phủ kiến tạo như cách ông đặt niềm hy vọng vào nó và luôn nhấn mạnh trong các hội nghị có liên quan, ‘kiến tạo’ sẽ như thế nào nếu một dự luật liên quan đến quyền con người lại tiến hành một cách trễ nãi và có phần quan liêu?

Nhưng trách cứ Quốc Hội, Chính phủ mà bỏ qua vai trò, trách nhiệm của bên Đảng là một điều vô lý. Bởi ý chí của Đảng về mặt lãnh đạo và chỉ đạo Bộ máy Nhà nước trong các vấn đề xây dựng luật là rất lớn. Vậy, câu hỏi đặt ra tiếp theo là, tại sao thời gian này, khi TW đến địa phương đang ‘hừng hực’ khí thế học tập và làm theo gương Chủ tịch Hồ Chí Minh thông qua Chỉ thị 05 của Bộ Chính trị về ‘Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh’ gắn với thực hiện Nghị quyết T.Ư 4 khóa XII về xây dựng, chỉnh đốn Đảng, nhưng quan điểm về nhân quyền lại không được học tập đến nơi đến chốn? Biểu hiện của ‘chưa chuẩn bị xong’ có phải là đi ngược lại tinh thần của ông Hồ? Là thể hiện của sự vô trách nhiệm?

Trễ nãi trong ban hành Luật biểu tình thì trách nhiệm phải đến từ sự lãnh đạo của Đảng, điều hành của Chính phủ và thực thi quyền lực tối cao của Quốc Hội.

Ông TBT Nguyễn Phú Trọng từng dẫn câu nói về chủ nghĩa cá nhân, theo đó ‘Mọi thứ xấu xa, hư hỏng đều sinh ra từ căn bệnh này. Nếu không đánh bại, không quét sạch chủ nghĩa cá nhân thì Đảng ta không thể trong sạch, vững mạnh được, không thể là một Đảng cách mạng chân chính hết lòng vì nước, vì dân được’. Vậy chủ nghĩa lãnh đạo Đảng biệt lập thì sẽ như thế nào khi mà nó không gắn liền với nhu cầu, khát vọng của đại đa số người dân Việt nam? Khi nó tách ra khỏi thực tại đời sống thực tiễn? Khi nó trở nên không còn thuộc tính ‘vì dân’ trong nguyên tắc ‘dân quyền’ với các hệ luật như biểu tình, trưng cầu dân ý, lập hội?

Một điều nữa, trong mục tiêu cụ thể được nêu tại nghị quyết Trung ương 7 về tập trung xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp, nhất là cấp chiến lược, đủ phẩm chất, năng lực và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ, vừa được ban hành vào ngày 19.05 cho biết, đến năm 2020 hoàn thiện cơ chế kiểm soát quyền lực? Nhưng kiểm soát quyền lực phải có cả sự góp mặt và phản ánh ý chí của người dân, để cho thấy tính dân trong kiểm soát. Vậy nếu luật biểu tình bị treo thì người dân sẽ tham gia vào vai trò kiểm soát quyền lực như thế nào? Hay ĐCSVN vẫn tiếp tục xu hướng ‘vừa đá bóng, vừa thổi còi’?

Quá nhiều câu hỏi được đặt ra, nhưng lần treo tiếp theo này đã đánh mạnh vào uy tín của Chính phủ, Quốc hội lẫn cả ĐCSVN liên quan đến yếu tố ‘nói không đi đôi với làm’.

Và sau 72 năm, tư duy làm Luật của Bộ máy nhà nước hiện nay còn thua cả Bộ máy non trẻ năm 1945!!

Print Friendly, PDF & Email